|
PHỤ LỤC 1 ( Phụ lục
của bài Chia tay Ý thức hệ)
Sơ bộ tập hợp Ý KIẾN
ĐỘC GIẢ về những bài viết của Hà Sĩ
Phu
Mục lục
A. Lời
GIỚI THIỆU trên một số
tờ báo ở ngoài nước.
B. Những
LÁ THƯ trong và ngoài nước
C. Những
tài liệu PHÊ PHÁN
D.
Những bài BÌNH LUẬN
.
( Sưu tập đây là sơ bộ, chủ
yếu cho người đọc trong nước; mục đích để những người có ý kiến
khác nhau nghe thấy tiếng nói của nhau , với hy vọng có thể
tiếp cận nhau mà bàn luận...)
A. Lời giới thiệu trên một
số tờ báo ở ngoài nước.
1)
Bulletin trimestrielle TIN NHÀ ,
N* 13 , Novemble 1993 , 54 avenue Léon-Blum ,92160
FRANCE .
Tác phẩm mới :
Hà- Sĩ- Phu
- Đôi điều suy nghĩ của một công dân
' Lý lịch '
của tác giả để ngay ở đầu bài với tên, tuổi, nghề nghiệp,
chuyên môn , nơi ở . Hà Sĩ Phu ở đây trước hết là công dân
Nguyễn Xuân Tụ , sử dụng quyền công dân , nói lên ưu tư của mình
trước hiện tình đất nước,từ quan điểm của một người làm khoa
học. Tác giả gửi bài tiểu luận cho báo Nhân dân, Tuổi Trẻ,
Tạp chí Cộng sản, Viện Marx-Lénine, Trường Nguyễn Ái Quốc...
Chỉ một ' người gửi ' và' nơi gửi ' như vậy đủ nói lên thái độ
của người trí thức. Và bài tiểu luận mặc nhiên mang tính cách
của một chứng từ mà TIN NHÀ thấy có bổn phận phải đưa tới bạn
đọc, thân hữu và có trách nhiệm phổ biến rộng rãi, ít là tới '
những bạn bè quan tâm đến vấn đề lý luận ' như ý nguyện
của tác giả.
Những bài của Hà Sĩ Phu đều
nhằm phê phán đường lối của Đảng cầm quyền và đề nghị lối thoát
cho Việt Nam. Nhưng đặc điểm là tác giả dùng phương pháp khoa
học và lý luận để rà soát đến tận gốc của vấn đề. Anh gọi là
'tư duy hệ thống'. Nói cách khác, anh đặt vấn đề một cách
căn bản và toàn diện. Đi từ khoa học đến triết lý, đối chiếu
Đông,Tây để suy nghĩ về bản chất con người và xã hội,về quy luật
tiến hóa của nhân loại, từ đó đánh giá và vạch ra những sai lầm
cơ bản của 'Chủ nghĩa Xã hội khoa học' .
Đó là một công việc khá táo
bạo và rộng lớn. Chắc khó tránh khỏi những sơ hở về lý luận cũng
như trong nhận xét. Nhưng cũng là dịp để mọi người cùng nhau suy
nghĩ, bàn luận. Đồng ý hay không đồng ý chưa quan trọng. Quan
trọng là bỏ ra một bên những dị biệt, thù hận, chế ngự cảm xúc
để có thể gặp gỡ và đặt vấn đề từ một quan điểm sáng sủa nhất :
TRÍ TUỆ. Vì thật ra đối thoại là gì , nếu không phải là dắt
tay nhau , ít ra cũng phải là bắt tay nhau, và dù có
đấm đá cạnh tranh cũng vẫn tôn trọng những tấm biển chỉ
đường của Trí tuệ !
2) Nguyệt san THÔNG LUẬN , số
65, tháng 11-1993, Association Vietnam Fraternité, 24 Square
des Cottages, 91200 Athis-Mons, FRANCE.
SÁCH MỚI NHẬN ĐƯỢC-
Trân trọng giới thiệu cùng quý
độc giả :
* Hà
Sĩ Phu : Đôi điều suy nghĩ của một công dân.
Nhà xuất bản TIN
(54,Avenue Léon Blum, 93160 Antony, France) Paris 1993, 60
trang khổ lớn A4 .
Đây là TUYỂN TẬP một số
bài viết của HÀ SĨ PHU ,gồm hai bài chính: "Dắt tay
nhau,đi dưới những tấm biển chỉ
đường của Trí tuệ !"
(đã đăng trên Thông luận số 60, tháng 5-1993) và "Đôi điều
suy nghĩ của một công dân" (viết tháng 5-1993)được tác giả
ghi chú là tiếp theo bài "Dắt tay nhau" . Ngoài ra còn có một số
bài khác ,như "Biện chứng và Ngụy biện trong công cuộc đổi
mới" và một số Câu đối , thơ ,và một bài phiếm luận nhan đề
"Thằng Bờm". Lới tựa của nhà xuất bản TIN và của nhà thơ
Bùi Minh Quốc (hiện cư ngụ tại Đà lạt) với nhan đề "Hà Sĩ Phu
và tiếng nói của ông".
Theo lời giới thiệu của Nam
Long ở bìa sau, Hà Sĩ Phu tên thật Nguyễn Xuân Tụ ,
Phó Tiến sĩ Sinh học, sinh năm
1940 tại Bắc ninh, hiện cư ngụ tại Đà lạt (khu nhà tập thể của
Viện Khoa học Việt nam, số 4E đường Bùi thị Xuân). Có thời kỳ
ông làm phó Giám đốc Trung tâm Khoa học Đà lạt của Viện Khoa học
Việtnam,nhưng do đấu tranh với những việc làm không đúng trong
khoa học của những người lãnh đạo,ông đã bị "vô hiệu hóa". Sau
khi rời khỏi chức vụ, ông không được sử dụng theo đúng sở trường
chuyên môn,nên phải cố gắng tự nghiên cứu trong những điều kiện
vô cùng khó khăn và thiếu thốn. Hiện nay, để kiếm sống , bên
cạnh công tác khoa học , ông còn phải đi làm bia thuê, nuôi nấm
và...phụ bán quán, bưng phở...
3)
TRĂM CON , N* 12 (VI-1993),
CANADA.
LTS :
Hà Sĩ Phu được biết tới ở hải
ngoại qua bài viết "Biện chứng và Ngụy biện trong công cuộc
đổi mới". Bài này vạch trần sự ngụy biện của việc đồng nhất
cái " lý tưởng XHCN" với cái thực tiễn xã hội đang có cho nên
đổi mới mà không chấp nhận tự do tư tưởng và sinh hoạt dân chủ
là giả dối. Bài này đã được đăng trên tạp chí Sông Hương
số 31 tháng 8-9 /1989 và đăng lại trong tuyển tập Trăm hoa
vẫn nở trên quê hương. Bài "Dắt tay nhau,đi dưới những
tấm biển chỉ đường của trí tuê"dưới đây của Hà Sĩ Phu xuất
hiện trong nước vào năm 1988 và đã gây sôi nổi trong dư luận.
Chúng tôi đã có ý định tìm kiếm văn bản này khi có cơ hội, nay
nguyệt san Thông luận đã cung cấp cho chúng tôi một tài liệu
quý, bàn đến những vấn đề của đất nước một cách thiết thực, TRĂM
CON xin được đăng lại để phổ biến rộng rãi đến độc giả, xin cảm
ơn tác giả và báo Thông luận.
4)
DIỄN ĐÀN FORUM , số 25(12-93) ,
Bp 50, 92340 Bourg-La-Reine, FRANCE.
Tài liệu
: HÀ SĨ PHU - Đôi điều suy nghĩ của một công dân.
Diễn Đàn nhận được bài
viết Đôi điều suy nghĩ của một công dân ( tiếp theo bài
Dắt tay nhau,đi dưới tấm bảng chỉ đường của Trí tuệ ) trong
hè năm nay , chưa biết xử lý ra sao vì bài quá dài (47 trang
đánh máy) thì nhận được tập phụ bản của báo Tin Nhà, in cả hai
bài này và một vài văn bản khác của tác giả, cùng lời tựa của
nhà xuất bản Tin và lời giới thiệu của nhà thơ Bùi Minh Quốc. Cả
tập 60 trang in khổ A4 , giá bán 30 FF. Xin cảm ơn sáng kiến của
Tin Nhà và trân trọng giới thiệuvới bạn đọc Diễn Đàn.
Hà Sĩ Phu tên thật là
Nguyễn Xuân Tụ, phó tiến sĩ Sinh học, công tác tại Viện Khoa học
Việt nam (Đà lạt), nổi tiếng từ mấy năm nay qua bài viết năm
1988 Dắt tay nhau, đi dưới tấm bảng chỉ đường của Trí tuệ ,chưa
bao giờ được xuất bản trong nước nhưng đã hơn 30 lần bị đem ra
"phê phán " trên các báo chí của đảng cộng sản Việt Nam !Đôi
diều suy nghĩ...là phần tiếp theo của Dắt tay nhau...,trong
đó tác giả trình bày những quan điểm triết học của mình về "bản
chất con người và xã hội " ,về "quy luật tiến hóa xã hội ", về "
tính cách Việt Nam" , và vài suy nghĩ về "lối ra" cho
tình hình hiện nay.
H.V.
5)
THẾ KỶ 21 - tháng giêng 1994 -
Westminster , CA 92684 , USA.
ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ CỦA MỘT
CÔNG DÂN , tuyển tập VĂN và THƠ củaHHÀ SĨ PHU . Phụ bản Tin
Nhà, nhà xuất bản Tin, Paris ,1993. Sách dày 60 tran (khổ lớn)
.
Hà Sĩ Phu tên thật là
Nguyễn Xuân Tụ , sinh năm 1940 tại Hà Bắc, phó tiến sĩ Sinh học
,từng làm việc tại Viện Khoa học Việt Nam, hiện...làm bia thuê,
nuôi nấm và bán quán ,để sinh nhai .
Tập sách mỏng nói trên gồm
3 bài viết lớn và một số giới thiệu, chú thích,dẫn giải, kèm
theo một phụ lục những thơ và câu đối đầy ắp tư tưởng.
Là người làm công tác khoa
học , Hà Sĩ Phu trình bày vấn đề trong các bài viết của ông thật
rành mạch,hợp lý (chữ miền Bắc quen dùng :lôgích). Nhưng không
khô khan , vì đề cập những điều rất thiết thực, rất sát với đời
sống mỗi người ViệtNam.
Sở dĩ gọi " 3 bài viết lớn "
vì những bài đó đã và đang gây tiếng vang lớn,rất lớn, cả ở
trong lẫn ngoài nước.Điều trớ trêu là tiếng vang lớn ,mà âm gốc
để tạo ra tiếng vang đó lại ít được biết đến : những bài viết
của ông không được xuất bản . Nếu có, cũng không đầy đủ. Người
ta biết đến tên ông, và "nghe nói" đến những bài viết qua hàng..
... chục bài phê bình, đả kích đăng trên các báo (và sách nữa) ở
trong nước.
Nhà xuất bản Tin ở Paris có
công thu thập những bài đó, in thành tập sách, và đó là tập sách
cần có, phải có, trong các tủ sách của mỗi gia đình người Việt
còn ưu tư đến đấtnước, dân tộc. Một đoạn giới thiệu cỏn con
trên trang báo này không đủ nói hết những điều cần nói về Hà Sĩ
Phu và những suy nghĩ của ông.
Liên lạc : ( Ở Pháp ) NXB Tin ,
54 Ave. Léon Blum , 92160 Antony
(
Ở Mỹ ) Thế Kỷ , P.O.Box 2054 - H39 - Westminster , CA 92684
B. Trích những lá thư trong và
ngoài nước.
1) Thư của Hội Nhà văn Việt nam
:
Hà nội ngày 4 tháng 7 năm 1989
Kính gửi đồng chí Hà Sĩ Phu !
Ban chuẩn bị Đại hôi Nhà văn lần thứ 4 đã nhận được bài phát
biểu của đồng chí " Dắt tay nhau, đi dưới những tấm biển chỉ
đường của trí tuệ " .Chúng tôi hoan nghênh sự tìm tòi mạnh
dạn của đồng chí về những vấn đề xã hội đang rất nóng bỏng cũng
như tấm lòng của đồng chí đối với Đại hội Nhà văn Việt nam sắp
tới . Tuy nhiên thời gian ở Đại hội hạn hẹp sẽ rất khó có điều
kiện để trình bày bài phát biểu này.Xin đề nghị với đồng chí gửi
cho các tạp chí, các báo để bài phát biểu của đồng chí được ra
mắt trước bạn đọc rộng rãi. Kính chúc đồng chí sức khỏe, tiếp
tục những công trình nghiên cứu mới đóng góp cho đất nước.
TM/Ban chuẩn bị Đại hội
Nhà văn lần thứ 4
Xuân Thiều ( đã ký )
2) Thư của Tạp chí SÔNG HƯƠNG
:
Huế
ngày 24 tháng 4 năm 1989
Kính gửi anh Hà Sĩ Phu
! Chúng tôi đã nhận được bài "Dắt tay nhau..." của anh .
Đây là một bài viết tốt,thẳng
thắn,mạnh dạn và trung thực, chắc chắn sẽ được bạn đọc ủng hộ.
Chúng tôi sẽ sử dụng bài viết này trong số tới ( 39 ) (*) .Vậy
chúng tôi kính báo để anh biết. Chúc anh khỏe, đóng góp cho SÔNG
HƯƠNG chúng tôi những bài viết khác của anh.
_______________________TM Ban
Biên tập, Biên tập viên Vương Hồng Nam. (*)
Nhưng rồi Sông Hương 39
không đăng được bài này, phải thay bằng bài
Biện chứng và Ngụy biện trong công cuộc đổi mới !
3) Thư của nhà văn Ma văn Kháng
:
Hà nội ngày 15/6/89
...Trong hoàn cảnh hiện
nay, bài "Dắt tay nhau..." quý giá ấy, cố gắng ra được ở
những tờ báo, chưa cần là những chốn công luận có danh tiếng, là
tốt và cần ...Mình nghĩ...đã làm sao sài nổi thức ăn siêu đẳng
này ?Nói vậy thôi, ta vẫn cứ nên chờ...,Hay là cứ gửi thẳng bài
ấy tới Tạp chí Cộng sản ?...
16/9/93 : Bài "Đôi điều suy
nghĩ..." mình đọc ngay trong đêm đầu tiên nhận được.
Tuyệt ! Sâu sắc,có hệ thống
logic chặt chẽ và lập được thành một lý thuyết ; ngoài ra là sự
kín kẽ, chu đáo, trọn vẹn lý tình...
4) Thư của Chính Nghĩa (không rõ
địa chỉ) :
Hà nội ngày 24 tháng 10 Quý dậu
...Tôi được đọc bài "Đôi điều
suy nghĩ..." đầy tâm huyết của anh theo con đường không
chính thức và trao đổi với một số anh em trí thức, đã đi đến
thống nhất nhận định rằng đây là một bài viết đầy nghiêm túc, có
tinh thần xây dựng rất cao và rất văn hóa.Đấy là chưa tính đến
khả năng là một công trình có tầm thế kỷ, một công trình có thể
đi đến một bước ngoặt đổi đời cho cả 70 triệu sinh linh ,nếu
được chấp
nhận.
Tuy nhiên cần có những bước
làm cơ bản và chắc chắn, và cũng cần xem xét một số luận điểm
và xu hướng. Mong có dịp tôi sẽ trình bày với anh sau. Nhưng
trước mắt, theo tôi anh nên in thêm 2 bản, một gửi cho Tổng bí
thư Đỗ Mười, một gửi Ủy ban Khoa học xã hội, cuối thư anh đề
nghị cho mở hội thảo và cho chủ đề tài được mời một số khách
tham gia hội thảo...
5) Thư của ông Hoàng phú Lộc,
Springvale, Australia :
Ngày 5/2/94
...Tôi chưa hề hân hạnh để quen
biết ông. Nhưng điều này không hề là một cản trở đối với lòng
ngưỡng vọng của tôi đối với ông. Bởi vì, trong chúng ta, mọi
người Việt, ai mà không yêu mến và ngưỡng vọng một Nguyễn Trường
Tộ, một Bùi Viện ngày xưa ?Mà Hà Sĩ Phu là một Trường Tộ ngày
nay.Xin ông mãi mãi có một tấm lòng Nguyễn Trường Tộ.Cầu xin tổ
tiên chúng ta gìn giữ ông mãi mãi...
6) Thư của ông Nguyễn Giao, San
Diego, USA :
Ngày
10 tháng 4, 1994
Tôi có dịp được đọc hai
bài anh viết mà các thân hữu ở Paris ấn hành ( "Đôi điều
suy nghĩ của một công dân
" ). Hai bài viết rất công
phu, nội dung đã làm cho tôi phải suy nghĩ dù đã đọc đến cả 5
lần. Chúng tôi ở xa đất nuớc, rất hâm mộ những tư tưởng cấp
tiến như của anh...
7) Thư của ông Vũ văn Thanh ,
nguyên Chủ nhiệm bộ môn Mác-Lê trường Đại học
Dược khoa Hà nội :
Hà nội
24/11/88.
Chiều qua mình nhận được
thư và bài viết của Tụ. (bài "Dắt tay nhau..." ).Vừa thú vị vừa
kinh ngạc.Thú vị vì câu đối viếng đồng chí Trường Chinh (*) ,có
dịp lên Viện Mác-Lênin mình sẽ đưa cho anh Đặng xuân Kỳ, trưởng
nam của đồng chí Trường Chinh ; câu đối hay lắm, khái quát được
cả cuộc đời, mà chữ nghĩa thì đúng nhà câu đối ! Kinh ngạc vì
mình không ngờ Tụ lại có những ý tưởng rất sâu sắc về một lĩnh
vực vốn không phải của mình.Đó chính là Trí tuệ.Người ta có thể
có trí thức, là người trí thức, nhưng có trí tuệ lại là chuyện
khác.
Đứng trước hiện thực của đất
nước và của thế giới XHCN, những người có lương tri ai mà không
phải suy nghĩ, mà những người như thế thường có một tâm trạng
rất phức tạp : bất lực,ngậm ngùi, thương cảm, tủi nhục...nhưng
lại không chịu khoanh tay trước những thách đố mà hiện thực đã
phơi bày ra trước mắt mọi người một cách không che đậy gì nữa.
Phải lý giải mọi nghịch lý,nếu không thì sống không yên được.
Mình cũng đang viết dở một công trình cho mình và cho sinh viên
và cho những ai thấy cần trao đổi, tạm lấy tên là : "Phương pháp
luận nghiên cứu và giảng dạy chủ nghĩa Mác-Lênin trong tình hình
đổi mới lý luận"...
......mình thấy cải tổ ở Liên xô
cũng như đổi mới ở ta còn bất cập lắm, ấy là nói trên lĩnh vực
tư duy lý luận. Nghĩ như vậy thật là to gan.Lại còn dám
viết...Viết đến đây mình phải tủm tỉm cười một mình khi nghĩ đến
Xuân Diệu "thà một phút huy hoàng rồi chợt tối, còn hơn buồn le
lói suốt trăm năm". Đời thế đó. Thời nào cũng có những đầu óc mơ
mộng như
vậy...
...Vận mệnh của chủ nghĩa
Mác-Lênin đang đặt ra, nó cần chứng minh tính khoa học và sức
sống của mình không phải bằng kinh viện mà trong hoạt động thực
tiễn của loài người hiện đại đang có trong tay mình cả một cuộc
cách mạng khoa học kỹ thuật có tính huyền thoại hiện nay. Đặt
vấn đề như thế,mình sẽ góp một số ý về bài viết rất hay của Tụ ,
với tinh thần là muốn Tụ tiếp tục suy nghĩ, viết và trao đổi:
- Các trang 1,2,3,4 rất hay (
bài "Dắt tay nhau..." 10 trang đánh máy ) , từ trang 5 đề
cập đến vấn đề giai cấp thì nên sử dụng quan điểm của Mác về
lịch sử loài người là lịch sử các hình thái Kinh tế-xã hội nối
tiếp nhau,trong đó cái quyết định là lực lượng sản xuất mà cái
lõi của lực lượng sản xuất là công cụ lao động, cái này gắn liền
với con người và kỹ thuật do con người sử dụng ; cái gì cản trở
nó thì nó sẽ phá vỡ theo quy luật phủ định biện chứng, chứ nó
không phủ định sạch trơn...
- Muốn gỡ rối về lý luận, theo
mình, không thể không đặt ra vấn đề thời đoạn của chủ nghĩa Mác.
Chủ nghĩa Mác có 3 giai đoạn : Mác , Mác Lênin , Sau Mác Lênin (
hiện nay) . ..
- Các trang sau phân tích rất
hay, kèm theo một sơ đồ hệ thống rất sáng rõ tư tưởng người
viết. Chỉ thêm gợi ý về tha hóa và quá trình tha hóa của con
người hiện nay trong xã hội ta, mà hầu như ở trang nào cũng đã
đề cập đến tuy không lấy tiêu đề là tha hóa. Mác phân tích rất
sâu sắc sự tha hóa của giai cấp công nhân dưới chủnghĩa
Tư bản, mình sử dụng luận điểm
đó để phân tích sự tha hóa trong xã hội ta .Nó không loại trừ
bất kỳ ai, bất kỳ giai cấp nào : hệ thống đang làm tha hóa con
người, con người chỉ tìm lại được chính mình khi tách ra khỏi hệ
thống đó.Trong hệ thống đó ai cũng là thủ phạm đồng thời là nạn
nhân, và thế là hòa cả làng, chẳng ai cảm thấy xấu hổ nữa, do đó
càng trở nên ty tiện và tham lam hơn.
...Mình không ngán đời vì
mình luôn có ý thức chống sự tha hóa để đem lại một cái gì đó
cho đời ! Mới hay quy luật của muôn đời là "Quốc gia hưng vong,
thất phu hữu trách" , đó là sự tự ý thức một cách tích cực của
con người trong quá trình tha hóa và chống tha hóa . Đó là một
thái độ kiểu Khuất Nguyên - hiện thực chứ không kinh viện-...
Một học thuyết mới , nhưng đó là của những thiên tài , chứ không
phải của số cộng những trí thức . Lịch sử đang kiên nhẫn chờ đợi
một thiên tài như thế
!...
-------------------------------------------------------------
(*) Câu đối của Hà Sĩ Phu viếng
Chủ tịch Trường Chinh : Một đời cách mạng - vần thơ đỏ
Hai cuộc trường chinh- lớp sóng hồng
Sóng Hồng là bút danh của chủ
tịch Trường Chinh . Câu đối có thể đọc ngược thành :
Vần thơ đỏ một đời cách mệnh !
Lớp sóng hồng hai cuộc trường chinh !
C . Danh mục những tài liệu
phê phán bài " Dắt tay nhau..." :
( Những tài liệu này tổng cộng
dài hàng trăm trang , nhưng điều thuận lợi cho việc tham khảo
là đều đã chính thức in và phổ biến rộng rãi trong nước , nên
ở đây tạm thời chỉ ghi
danh mục và xuất xứ những tài
liệu chính )
1) "Tấm biển chỉ đường" lộn
ngược.
Thuận
Thành , báo Nhân Dân ngày 25/6 và 26/6/1990.
2) Đâu là cái nhìn tinh
tường hơn Mác?
Thuận
Thành , báo Tuổi Trẻ ngày 30/6 và 3/7/1990.
3) Cái gì quyết định sự
tiến hóa của nhân loại ?
Lưu văn Kiền , báo Quân
đội Nhân dân ngày 9/7 và 10/7/1990.
4) Dưới tấm biển chỉ đường
của trí tuệ là đi theo sự lãnh đạo đúng đắn của giai cấp công
nhân và đảng Cộng sản.
Quang Cận
, báo Nhân Dân ngày..
5) Chủ nghĩa Mác-Lênin vẫn
là kim chỉ nam của chúng ta.
Nguyễn văn Trung,phó Gs.triết. Tạp chí Giáo dục lý luận số 6 /
1990.
6) Về cái gọi là "nghịch
lý" của chủ nghĩa xã hội.
Hồ Văn .
Tạp chí Giáo dục lý luận số 6 / 1990.
7) Để tìm ra cái "điểm nút"
trong mớ bòng bong.
Đỗ khánh
Tặng. Tạp chí Giáo dục lý luận số 6 / 1990.
8) Về cái gọi là "duy lý"
và "duy lợi" .
Như Anh
. Tạp chí Giáo dục lý luận số 6 / 1990.
9) Trí tuệ và đấu tranh
giai cấp trong lịch sử tiên hóa của nhân loại.
Lưu Văn.
Tạp chí Giáo dục lý luận số 7 / 1990.
10) Về vấn đề đấu tranh
giai cấp.
Hoàng
Văn. Tạp chí Giáo dục lý luận số 7 / 1990.
11) Nêu cao tính chiến đấu
chống mọi hoạt động phá hoại về tư tưởng.
Ban văn hóa-tư
tưởng Trung ương Đảng Cộng sản Việt nam.
12) Đề cương giới thiệu Dự
thảo cương lĩnh xây dựng chủ nghĩa xã hội trong thời
kỳ quá độ.
(trang 31).
Đào duy
Tùng . Tài liệu lưu hành nội bộ.
13) Về người trí thức trong
" Đám cưới không có giấy giá thú ".
Lê thành
Nghị . Báo Nhân Dân ngày ..
14) Chủ nghĩa Duy lý đã lỗi
thời .
Tạp chí
Thông tin lý luận.
15) Giới trí thức và vấn đề
nhận thức trong chủ nghĩa xã hội (Trao đổi với tác giả
bài "Dắt tay nhau..." ).
Vũ nhật Khải
, PTS triết học . Tạp chí Cộng sản số 11-1990.
16) Chủ nghĩa Mác-Lênin và
học thuyết đấu tranh giai cấp trong bước đầu lịch sử
cách mạng Việt nam.
Lê Sỹ
Thắng , phó Giáo sư Viện Triết. Tạp chí Triết học số 3 tháng
9-1990.
17) Cơ sở của sự nhận chân
các giá trị .
Nguyễn văn Huyên , PTS triết học . Tạp chí Triết học số 3 tháng
9-1990.
18) Khủng hoảng , nghịch lý
và một số bài học về nhận thức khoa học .
Vũ văn Viên , PTS triết
học . Tạp chí Triết học số 3 tháng 9-1990.
19) Cái gọi là "Tấm biển
chỉ đường của Trí tuệ" đi ngược với tư duy biện chứng
của lý trí .
Trần Đức Thảo , Giáo sư
triết học . Tạp chí Cộng sản số 2 /1991.
20) Học thuyết Mác-Lênin và
thời cuộc .
Nhiều tác giả , nhà
xuất bản Sự thật , 1991 .
...vân...vân...
Ghi chú :
Thuộc phía những ý kiến phê phán
, cần ghi nhận lời ông Nguyễn văn Giản
( đồn trưởng đồn Công an Lê đại
Hành, Hànội ) phát biểu trước ông Hoàng Minh Chính, nguyên Viện
trưởng Viện Triết : " Thằng Hà Sĩ Phu , khoa học cái
gì !
"
( Theo Thư ngỏ của ông Hoàng
Minh Chính ngày 10-12-1993) . Kết luận này không thể là của cá
nhân ông Giản , qua đây ta hiểu rõ thêm ý kiến chính thống.
.
.
D . Những bài bình luận
khác , ở trong và ngoài nước :
1) Hà Sĩ Phu và tiếng nói của
ông . (Bùi Minh Quốc).
( Trích ) : Từ ít năm
nay,bạn đọc bắt đầu chú ý đến cái tên Hà Sĩ Phu xuất hiện lác
đác trên báo chí với một số bài chẳng hạn như
THẰNG BỜM
(Văn nghệ, tháng 4 -1990)
BIỆN CHỨNG VÀ NGỤY BIỆN TRONG CÔNG CUỘC ĐỔI MỚI
(SôngHương,1989)... và một số câu đối đăng rải rác đây đó vào
các dịp Tết.
Nhưng cái tên Hà Sĩ Phu gây
chú ý hơn cả (trước hết trong giới trí thức) là với bài viết
chưa được in, chỉ chuyền tay qua bản đánh máy hoặc sao chụp,
mang tựa đề DẮT TAY NHAU,
ĐI DƯỚI NHỮNG TẤM BIỂN CHỈ ĐƯỜNG CỦA TRÍ TUỆ
trong đó tác giả tập trung phê phán Chuyên chính Vô sản.
Hà Sĩ Phu là ai mà to gan lớn
mật làm vậy? Dám phê phán chủ nghĩa Mác-Lênin,lại phê ngay vào
cái 'hòn đá tảng' của chủ nghĩa,một việc làm có thể phải gánh
chịu những tai họa ghê gớm.
Nếu sự ghi nhận của tôi không
lầm thì ở nước ta - trên miền Bắc sau 1954 và trên cả nước sau
1975- Hà Sĩ Phu là người đầu tiên bằng giấy trắng mực đen dám
đụng vào 'vùng cấm chết người' này.
Trong con mắt của không ít
người đây là một việc làm láo lếu động trời đến mức có lúc người
ta nghĩ rằng Hà Sĩ Phu không thể là một cá nhân đơn độc mà phải
là một nhóm có mưu toan chính trị ngông cuồng.
...Sau khi bị ' nện ' bởi
gần ba chục bài kể cả bài trong tài liệu chính thức từ cấp
cao,sau khi gặp sự phiền hà với Bộ Nội vụ vì đến thăm nhà văn
Dương Thu Hương tình cờ đúng lúc chị bị bắt, ông vẫn cứ lì lợm
ngồi vào cái bàn gỗ mộc ngổn ngang những chai lọ ống nghiệm
trong căn phòng chật chội thiếu ánh sáng mà tiếp tục trải lên
trang giấy những suy nghĩ của mình. Ấy là " ĐÔI ĐIỀU SUY NGHĨ
CỦA MỘT CÔNG DÂN " ( tiếp theo bài
DẮT TAY NHAU, ĐI DƯỚI NHỮNG TẤM
BIỂN CHỈ ĐƯỜNG CỦA TRÍ TUỆ
) .
Sự ương bướng lì lợm của ông
còn bắt nguồn từ một cảm thức trách nhiệm, cảm thức tội lỗi
trước số phận éo le và bi thảm của dân tộc ta, và cũng không chỉ
riêng dân tộc ta. Cái cảm thức ấy chắc chắn tất cả những người
trí thức nếu còn là trí thức chân chính, tất cả những người cộng
sản nếu còn là cộng sản chân chính không thể không thấy ngày đêm
đè trĩu lương tâm mình.
Hơn một tỷ rưỡi người trên
hành tinh này, phần đông là những người cùng khổ thất học và một
số không ít trí thức, thậm chí là trí thức lớn của nhân loại cả
Đông lẫn Tây, với lòng phẫn nộ sâu xa trước điều ác và niềm khao
khát vô bờ về điều thiện, về bình đẳng dân tộc và công bằng xã
hội , đã nhiệt thành đi theo chu nghĩa Mác-Lênin, "chủ nghĩa xã
hội khoa học", nhiệt thành chấp nhận hy sinh hàng núi xương sông
máu để rồi xây nên một hệ thống kinh tế và chính trị phản quy
luật ,đối nghịch với sự phát triển, đối nghịch với tính người .
Sự sụp đổ của các chế độ xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu, rồi Liên
xô -thành trì cách mạng thế giới- là một bằng chứng hiển nhiên
về sự trừng phạt khắc nghiệt lạnh lùng của quy luật .
Trước tấn bi kịch khổng lồ
này, chỉ là người còn một chút suy nghĩ, một chút yêu nước, yêu
dân,yêu người cũng phải thấy cần ngồi ngay lại với nhau, đặt lên
bàn cái chủ nghĩa ấy mà cùng xem xét lại.
Chúng ta đã hằng đinh ninh
rằng "chủ nghĩa Mác-Lênin vô địch muôn năm" !Nếu đến nay còn
đinh ninh như thế,ắt ta chẳng sợ bất cứ địch thủ nào trong một
cuộc phân tích phê phán công khai và dân chủ đối với chủ nghĩa !
Vả lại lợi ích dân tộc luôn
cao hơn mọi chủ nghĩa là cái vốn thuộc phạm vi ý thức của các cá
nhân,các nhóm người trong cộng đồng dân tộc và nhân loại. Không
thể tiếp tục đưa cả nhân loại vào cuộc thử nghiệm cho một chủ
nghĩa mà sự phá sản trên thực tế đã quá rõ ! Tiếp tục cuộc thử
nghiệm ấy bất luận vì động cơ gì là một tội ác không thể tha thứ
!
Nếu Đảng Cộng sản Việt
nam đặt lợi ích dân tộc lên trên hết ắt Đảng sẽ sẵn sàng chờ
đón,hoan nghênh sự đóng góp ý kiến của mọi người đối với chủ
nghĩa của Đảng ! Và nếu qua cuộc thảo luận ,tranh luận mà đi tới
được sự chứng minh một cách thuyết phục rằng theo và áp đặt
chủ nghĩa Mác-Lênin , chủ nghĩa xã hội là không yêu nước
thì chắc chắn Đảng phải chọn Tổquốc chứ không thể chọn chủ
nghĩa! Trình bày những suy nghĩ tâm huyết ấy của mình, tác
giả Hà Sĩ Phu không làm gì khác hơn là tham gia cuộc thảo luận
này, một cuộc thảo luận không thể không tiến hành nếu lợi ích
dân tộc còn được đặt lên trên hết !
B.M.Q. 19-8-1993
2) Hà Sĩ Phu và cuộc cách
mạng bị đánh tráo ( Thanh Thảo ).
( Trích ) : ...Hà Sĩ Phu đã
lặng lẽ đưa ra những bài viết của mình như những liều thuốc :
thuốc tẩy, và vào loại cực mạnh.
Có lẽ ban đầu Hà Sĩ Phu ,một
nhà Sinh học ,cũng chỉ nghĩ những bài viết của mình là những
kiến nghị, những phát biểu khiêm tốn của một công dân ưu thời
mẫn thế, còn nhiệt tình đóng góp, và phải thốt lên vì không đừng
được, theo kiểu những nhà thơ hay nhạc sĩ lúc gặp hứng. Thế
nhưng ,dần dà, có lẽ do nghiền ngẫm "hiện thật" , do đêm uống
nhiều trà Bảo lộc hay bị muỗi đốt, không ngủ được, cộng với cách
tư duy của một nhà khoa học, chuộng sự khách quan và ưa hệ
thống, Hà Sĩ Phu đã đưa vào các bài viết của mình, ngoài phần
gan ruột thực tình, ngoài nỗi đau nỗi lo như sờ thấy được, còn
là những phát kiến, những suy luận hệ thống, và xuyên qua đó, là
những dự báo. Chắc hẳn Hà Sĩ Phu chưa bao giờ nghĩ mình là
nhàTriết học, anh chỉ muốn làm công tác khoa học trong lĩnh vực
chuyên môn của mình, nếu như không có...
Vâng,nếu như không có ...cuộc
cách mạng bị đánh tráo ! Nếu như không cónhững "người dân
nghèo thấp cổ bé họng sẽ bị cả hai cơ chế ràng buộc , kẻ có
quyền có tiền sẽ lợi dụng được cả hai cơ chế để chơi tro
'bật tường' hoặc tro 'ú tim' , lúc núp dưới cơ chế
này, lúc núp dưới cơ chế kia, không luật pháp nào trị nổi !
". Ở đây Hà Sĩ Phu đang nói tới " một hình thái Kinh tế-Xã
hội mà hạ tầng là KINH TẾ
THỊ TRƯỜNG và thượng tầng
là XÃ HỘI CHỦ NGHĨA"
, nghĩa là "cùng một lúc xã hội chịu sự chi phối của hai cơ
chế ngược nhau, lúc nào cũng chỉ 'rình' để phủ định nhau, và nếu
kết hợp với nhau thì còn nguy hiểm hơn ! ".
Đó không phải là " mâu
thuẫn biện chứng" mà là một nghịch lý đau lòng : " tất cả
những cái mà CNXH khoa học muốn tránh thì chúng lại đang lù lù
tiến đến, mặc dù ta không muốn công nhận. Đáng chú ý nhất là sự
sử dụng QUYỀN LỰC CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN
va
CƠ CHẾ XHCN để tích lũy tư bản , đây là điều kiện cực
kỳ bất lợi cho người lao động nghèo, trước hết ở các lĩnh vực
phi nông nghiệp,sau sẽ lan đến lĩnh vực nông nghiệp. Người lao
động nghèo sẽ có cảm giác mình là đấu thủ đã yếu lại bị trọng
tài 'giữ tay'(!), là đứa con bị chính bố mình trói lại cho
thằng hàng xóm đánh túi bụi (!). Đang đi đến tình trạng : người
đứng ra đại diện cho công nhân lại là người của phía chủ (!)(
Đây là chủ thực, còn công nhân chỉ là chủ danhnghĩa). Và Hà
Sĩ Phu đi đến một kết luận không thể khác : "Cuộc
cách mạng bị đánh tráo và giai cấp vô sản tay trắng là giai cấp
bị phản bội trước tiên ! ".
Thực tế đã và đang diễn
ra, bất chấp những ngôn từ hoa mĩ hay những cách che chắn điệu
nghệ nào. Công nhân 'làm chủ' cho chủ trong nước đã khổ,
làm thuê cho chủ nước ngoài (trong điều kiện như ở xã hội Việt
nam) còn khổ hơn gấp bội. Và họ đã bắt đầu đình công nếu không
muốn cam chịu bị bóc lột đến tận xương.
Làm gì để bảo vệ người lao
động, bảo vệ giai cấp CÔNG
& NÔNG vốn là động lực
của cách mạng, đã và đang được hết lời ca ngợi nhưng cũng đã và
đang lún sâu vào cảnh bần cùng, thất nghiệp, bị 'thành thị hóa'
theo kiểu 'lưu manh' ? Làm gì để những người lao động
không bị ' làm chu ' như vậy nữa, đơn giản họ chỉ mong
được làm người !...
Nhà Triết học thì luôn phải
khách quan, chỉ lần đến quy luật, không hề biết đến những vui
buồn giận ghét hay đau xót tủi hổ ? Hà Sĩ Phu không như thế .
Hay anh là một nhà Triết học kiểu mới ...
...Bởi duy sự thật ,nói lên
sự thật ,nói lên quy luật , nhà khoa học tự nhiên Ga-li-lê cũng
đã là một nhà Triết học kiểu mới !
Tôi không phải người lạc quan
, nhưng tôi tin vào quy luật . Chắc Hà Sĩ Phu cũng có một niềm
tin như thế . Tôi còn tin : Đã là sự thật ắt phải được nói
ra,không từ miệng người này thì từ miệng người khác. Như cái
kim trong bọc, không tòi ra lúc này thì tòi ra lúc kia . Như quả
cây không bị cưỡng bức sẽ dần chín dưới nắng mặt trời !Và một
dân tộc ,muốn tồn tại ,không thể không có nền triết học của mình
,không thể không có những nhà Triết học của mình ! Tôi vẫn tin.
Th.Th.
( Chạp , Quý dậu )
3) Tác phẩm mùa thu : DẮT
TAY NHAU ... (Nguyễn-Hữu Tấn-Đức)
Tin Nhà số 14 , Février 1994
.
( Trích ) : ...Công dân Tú
Xuân đơn thương độc mã, không ô dù, trải bày trên giấy
trắng mực đen đôi điều suy nghĩ
của mình về những vấn đề nóng bỏng của đất nước. Ông kêu gọi
những bạn bè quan tâm đến vấn đề lý luận hãy dắt tay nhau, đi
dưới những tấm biển chỉ đường của Trí tuệ... Thường chỉ thấy các
em thiếu sinh dắt tay nhau đi ăn kem,coi hát , hoặc tung tăng
dắt tay nhau cắp sách 'đến tràng'...các cô cậu hớn hở dẫn nhau
đi tắm biển Vũng Tàu,ngắm trăng Đà lạt , còn trịnh trọng hơn thì
các bà các cụ bệ vệ dìu dắt nhau đi trẩy hội Chùa Hương...Ai đời
lại dắt tay nhau đi dưới những tấm biển chỉ đường...,khác nào
mấy chú bộ độ ngơ ngác vừa đổ bộ vào Sàigòn hoa lệ , hay mấy
chàng 'boat-people' ngớ ngẩn trên đường phố quận Cam ! Mà biển
chỉ đường của Trí tuệ là cái gì chớ ? Cả lối suy tư
lẫn ngôn ngữ hình như chưa từng thấy trong truyền thống văn hóa
và chính trị của người Việt . Đàng sau kiểu lý luận khô khan ,
lối hành văn chắc nịch , thỉnh thoảng thấy nhói lên một cơn phẫn
nộ được đè nén, leo lét một tia hy vọng...
4) Từ những "
nghịch lý " xã hội chủ nghĩa của Hà Sĩ Phu đến những ngụy biện
của các quan chức Đảng Cộng sản ViệtNam
Vũ thiện Hân -
Thông luận 62 , tháng 7 +8 .1993
Tôi thường không thích đọc
các bài lý luận về xã hội chủ nghĩa như loại bài đăng trong Tạp
chí Cộng sản , nhưng đúng là "ghét của nào trời trao của nấy" ,
anh bạn chủ nhiệm, cách đây hơn một tháng, trao cho tôi một tập
tài liệu dày từ bên nhà gửi sang, gồm một số bài đả kích tiểu
luận của Hà Sĩ Phu. Anh nói phải giới thiệu các bài này với độc
giả . Thế là trong một tháng trời tôi ráng đọc cho hết, cho thật
kỹ gần bảy chục trang để làm tròn công việc này .
Khó khăn lớn đối với tôi là
phải giới hạn trong khuôn khổ một bài báo ngắn. Nếu viết dài thì
không những phiền cho ban biên tập vì thiếu chỗ đăng , hơn nữa
có thể là sẽ không có người đọc vì tình hình trên lĩnh vực tư
tưởng đã rõ ràng, hiển nhiên sau khi khối Liên xô tan rã . Bàn
về những cái sai trái hay lố bịch của các bài viết đề cao chủ
nghĩa Mác-Lênin của các cán bộ làm công tác tư tưởng cho Đảng
thì thật dễ dàng , nhưng thiết nghĩ không có ích lợi gì . Do đó
tôi xin sẽ không bàn luận đến các vấn đề như là đấu tranh giai
cấp, chuyên chính vô sản , nguyên tắc tập trung dân chủ , vai
trò lãnh đạo của đảng Cộng sản , quy luật của chủ nghĩa
Mác-Lênin ... mặc dù đó là nội dung , là căn bản lý luận của các
bài viết đả kích Hà Sĩ Phu . Tính chất kinh điển,giáo điều và
lỗi thời của các lập luận về những đề tài trên, tôi nghĩ người
Việt Nam chúng ta đã biết rõ vì đã phải nghe đi nghe lại qúa
lâu và quá nhiều rồi .Có một điều tôi khó tưởng tượng được là
những bài đó được viết vào những năm 90-91 , nghĩa là vào lúc
Liên xô chưa sụp đổ nhưng khủng hoảng trong khối XHCN đã trầm
trọng và chống đối của nhân dân các nước sống dưới chế độ Cộng
sản là điều không thể phủ nhận được . Phải chăng ngay những quan
chức lo về tư tưởng vào thời đó cũng không được biết hết tình
hình bên ngoài ,hay họ cố tình nói dối để bảo vệ chế độ ?
Để bài giới thiệu được rõ
ràng , tôi xin lần lượt tóm tắt những ý chính bài viết của Hà Sĩ
Phu cũng như của những người đả kích ông .
Trong bài viết Hà Sĩ Phu đã nêu
lên chín nghịch lý của XHCN hiện thực ở Việt Nam :
- Hệ thống "dân chủ gấp triệu
lần" lại vướng mắc chính vấn đề dân chủ !
- Hệ thống tiêu biểu cho Sự
thật ( có các nhà xuất bản Sự thật, và chúng ta thường nói chỉ
chúng ta mới có dũng cảm nói sự thật ) thì đang phải cố chữa cho
được bệnh nói dối !
- Hệ thống tiêu biểu cho triết
học duy vật lại là điển hình của bệnh duy ý chí !
- Hệ thống ưu việt (tức là tốt
vượt hẳn lên) , tiêu biểu cho sự giải phóng Con người
thì lại không ưu việt về quyền
Con người , luôn bị chỉ trích về quyền Con người !
- Hệ thống tiêu biểu cho sự đề
cao những giá trị tinh thần thì lại "xuống cấp những giá trị đạo
đức" , đang cần làm lành mạnh trở lại những quan hệ xã hội và
gia đình !
- Hệ thống tiêu biểu cho tính
nhân loại , tính tập thể thì lại xuất hiện nhiều ví dụ về tệ
sùng bái cá nhân , tập trung quyền lực vào tay một người , lấy
một người thay cho tất cả !
- Hệ thống tiêu biểu cho sức
sáng tạo của trí thức (xem "định nghĩa" của Lênin về chủ nghĩa
Cộng sản và người Cộng sản) thì vấn đề trí thức lại cứ cộm lên
như một hạt nhân của toàn bộ cái hiện thực cần phải cải tổ !
- Chúng ta vẫn nói sự thắng
thua giữa các chế độ rốt cuộc là ở năng suất lao động. Ta luôn
nói về những 'thắng lợi to lớn' nhưng chính về năng suất lao
động thì ta lại thua quá xa !
- Hệ thống xã hội chủ nghĩa
được mô tả là đầy sức sống , còn chủ nghĩa tư bản thì đang "giẫy
chết" . Vậy mà , trong tất cả những trường hợp quốc gia bị chia
cắt làm hai thì dù chia theo kiểu nào , nửa thuộc phía "giẫy
chết" cũng có năng suất lao động và chất lượng sản phẩm tốt hơn
nửa kia !
Sau những nghịch lý trên
,tác giả đã trích dẫn các giải thích kinh điển để nói rằng
những giải thích đó không đủ , không đúng , nên cần xem lại cả
cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lênin . Hai luận điểm chính Hà Sĩ Phu
đề cập tới trong bài viết của ông là con đường đấu tranh giai
cấp và công cụ chuyên chính vô sản của chủ nghĩa Mác-Lênin .
Về điểm thứ nhất Hà Sĩ Phu
quan niệm rằng sự phân chia giai cấp theo Mác không bao hàm được
hết xã hội ,vì chỉ dựa trên những tiêu chuẩn kinh tế , nghĩa là
về quyền lợi ; trong khi Con người có ba căn cứ để xác định thái
độ và hành động : tri thức , lòng tin và quyền lợi ! Ba yếu tố
đó có khi tương phản , có khi thống nhất, phản ánh bản chất đa
dạng của Con người . Tùy mức độ cao thấp của ba yếu tố đó, tác
giả chia những con người trong xã hội thành "duy lý", "duy tín",
hay "duy lợi" . Từ đó, qua phân tích tác giả nghĩ rằng nguyên
nhân của nhiều nghịch lý XHCN là do tuyệt đối hóa đấu tranh giai
cấp , để "duy lợi" lên trên "duy lý", nghĩa là để quyền lợi lên
trên tri thức .
Hà Sĩ Phu đưa ra rất nhiều ý
kiến (phần nhiều trái ngược với quan điểm Mácxít) về tiến trình
của lịch sử ( do gia tăng tri thức ) , về thực chất của cách
mạng ( nâng cao chứ không chỉ lật đổ,cào bằng ) , về lý do "hủ
hóa" của lãnh đạo ( thiếu tri thức nên duy lợi phi lý) . Tất cả
những ý kiến đó đều biện minh cho vai trò của trí tuệ , của tri
thức khoa học .
Về chuyên chính vô sản , Hà
Sĩ Phu đã chỉ cần khoảng một trang giấy để vạch rõ tại sao
nguyên tắc đó áp dụng qua độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản
sẽ tất nhiên đưa tới tệ sùng bái cá nhân cực đoan , làm mất giá
trị nhân đạo , để tính Thú khuynh loát tính Nhân trong xã hội .
Sự NÓI DỐI và CHIẾM HỮU QUYỀN LỰC của thành phần lãnh đạo "duy
lợi" vì thiếu tri thức là hậu quả của sự trái ngược giữa lý
tưởng tốt đẹp với một thực tế tồi dở , là hậu quả của một hệ
thống tổ chức phản lại sự phát triển làm cuộc sống đói rách .
Nói tóm lại , theo Hà Sĩ Phu , mục đích và phương tiện đã đảo
lộn vị trí , nghĩa là nhân dân , dân tộc trở thành phương
tiện để thực thi chủ nghĩa . Do đó tác giả chủ trương từ bỏ chủ
nghĩa Mác-Lênin để đi tìm một con đường khác "dưới những tấm
biển chỉ đường của Trí tuệ " .
Qua bài viết , Hà Sĩ Phu
đã đề cập , phê phán gần như toàn bộ hệ thống lý luận của đảng
cộng sản cho nên mặc dầu bài của ông không được đăng trên báo
chí , đã có nhiều người chuyền tay đọc , và vì vậy các cơ quan
chính thức của đảng đã phản ứng bằng rất nhiều bài viêt đả kích
, lên án .
*
Tôi xin tóm tắt để giới thiệu một số bài tiêu biểu , từ những
bài ít nhiều có tính chất đối thoại , phê phán , đến những bài
chỉ đe dọa , chụp mũ hay xuyên tạc .
Bài tôi chọn đọc đầu tiên là
bài của ông TRẦN ĐỨC THẢO ,giáo sư triết học,với nhan đề "Cái
gọi là 'tấm biển chỉ đường của Trí tuệ' đi ngược với tư duy biện
chứng của lý trí " . Ông Thảo , trên cương vị một giáo
sư Mácxít đã phê phán về phương pháp luận của Hà Sĩ Phu . Từ
định nghĩa thế nào là toán lôgích , thế nào là biện chứng , thế
nào là quy luật tiến hóa của lịch sử theo Lênin trong "bút ký
triết học" , bài viết của ông là một bài giảng cổ điển về
chủ nghĩa Mác. Lý do là vì : Hà Sĩ Phu dùng chữ không chính xác
, chẳng hạn như "bài toán lô gích xã hội" , "chủ
nghĩa Duy lý với ý nghĩa khác quan điểm của Descartes"...Ông
Thảo phê phán Hà Sĩ Phu lập luận siêu hình , trừu tượng , duy
tâm , chung chung . Tôi có cảm tưởng là ông đã không hiểu (hay
không chấp nhận ?) "thuật ngữ riêng" của Hà Sĩ Phu nên chỉ xét
bài viết về hình thức chứ không về nội dung . Đọc bài của ông
người ta cảm thấy CON NGƯỜI hình như bị mất đi trong cái tính
GIAI CẤP của nó , trong khi bài của Hà Sĩ Phu chủ yếu nhấn mạnh
tới CON NGƯỜI ,tới TRÍ TUỆ mà tác giả cho là động lực chính của
tiến bộ . Những nghịch lý nêu ra bởi Hà Sĩ Phu bị ông Thảo coi
chỉ là " những mâu thuẫn động cơ trong đường lối đổi mới của
đảng " . Bàn về Trí thức ,ông Thảo có viết : "...Nhà trí
thức lớn nhất của dân tộc , chủ tịch
Hồ chí Minh , chính là
nhà cách mạng giác ngộ cao nhất
về lập trường quan điểm của giai cấp công nhân , nhà văn hóa ,
khoa học cao nhất..."
. Thú thực , tôi không hiểu vai trò của nhận định này trong lý
luận để đả phá Hà Sĩ Phu . Có những câu bắt buộc phải viết chăng
, hay có lý do nào khác ? Nói tóm lại , người đọc cảm thấy tính
chất khô cứng , phi thời gian tính trong lý luận củaông Thảo .
Đối với ông ,có lẽ ngoài quan điểm Mác-Lênin về mọi chuyện thì
không có gì đáng để đặt thành vấn đề nữa !
Bài thứ hai tôi xin giới
thiệu là bài của ông Nguyễn văn Trung , phó giáo sư triết
học (không phải ông Trung giáo
sư Đại học Văn khoa Sàigòn trước đây) với đề tài
" Chủ nghĩa Mác-Lênin vẫn là
kim chỉ nam của chúng ta ". Đầu tiên ông Trung trách Hà Sĩ
Phu chỉ nói tới những mặt tiêu cực của xã hội và quên...không
cho ví dụ về những mặt tích cực. Tiếp đến ông cho là Hà Sĩ Phu
có những sai lầm căn bản vì đã không dùng phương pháp luận khoa
học là chủ nghĩa duy vật biện chứng và chủ nghĩa duy vật lịch
sử...điều mà Hà Sĩ Phu cố ý không dùng để cho "trí tuệ được
vài phút hoàn toàn tự do". Ông Trung đồng ý với Hà Sĩ Phu về
vai trò của trí tuệ,nhưng theo ông " đi theo con đường
của trí tuệ là mơ hồ" vì chủ nghĩa Mác-Lênin"cũng là con đường
của trí tuệ , của đỉnh cao trí tuệ nhân loại và sự phát triển
của xã hộitrong thời ngày nay ". Trong đoạn cuối bài , ông
Trung biện hộ cho Đảng bằng những lý lẽ mà Hà Sĩ Phu đã tóm tắt
ngay từ đầu trong bài viết của mình và cho là không đủ để giải
thích những nghịch lý XHCN. Tóm lại ông Trung đồng ý về vai trò
của trí tuệ nhưng tin rằng Đảng sẽ nâng cao trình độ trí tuệ của
đội ngũ cán bộ , đảng viên...trong khi Hà Sĩ Phu chứng minh rằng
điều đó không làm được nếu tiếp tục chuyên chính vô sản.
Sau vấn đề phương pháp
luận và vai trò của trí tuệ ở trên , tôi xin giới thiệu bài của
Đỗ Khánh Tặng , chủ yếu về vai trò của giai cấp công nhân , với
đề tài " Để tìm ra cái "điểm nút" trong mớ bòng bong
" . Ông Tặng không đồng ý với quan điểm của Hà Sĩ Phu về
lịch sử tiến hóa của nhân loại. Theo Hà Sĩ Phu thì tiến trình
lịch sử phụ thuộc chính vào "dòng phát triển của tri thức
nhân loại" chứ không phải vào đấu tranh giai cấp. Giai cấp
bị trị thường không có khả năng nắm quyền lãnh đạo. Cho
rằng "Đến khi có cách mạng vô sản thì mới phát sinh một ngoại
lệ , giai cấp công nhân là giai cấp bị trị lên lãnh đạo xã hội ,
và ngoại lệ này mới là niềm mơ ước của nhân loại " là lập
luận tùy tiện. Để bác bỏ quan điểm trên , ông Tặng dùng khái
niệm giai cấp vô sản hiện đại của Ăng-ghen , một giai cấp có
trình độ cao,gồm nhiều công nhân trí thức ...
Ngưởi ta có thể đặt hộ Hà Sĩ Phu
cho ông Tặng mấy câu hỏi , vì Hà Sĩ Phu không có quyền trả lời ở
bên nhà. Đầu tiên là với tình trạng kinh tế xã hội lạc hậu từ
trước tới nay , ở Việt nam có giai cấp công nhân hiện đại không?
Mặt khác , dự đoán của Mác về cách mạng vô sản ở các nước tư bản
tiên tiến nhất vì có giai cấp công nhân hiện đại nhất đến bao
giờ sẽ xảy ra ? Phải chăng việc sử dụng các lập luận tự nhận là
"khoa học" như vậy chỉ là cách để các quan lãnh đạo độc quyền ,
độc đoán , củng cố địa vị bằng cách đặt ở vị trí lãnh đạo mọi
cấp , mọi mặt những đàn em trung kiên nhất theo tiêu chuẩn "hồng
hơn chuyên" ? Chuyện này thật ra cũng đã cũ rồi. Chẳng hạn , sau
khi ông Lê đức Thọ chết , người ta mới dám nói ra là tất cả xếp
đặt từ Đảng đến nhà nước , trong mấy chục năm qua , đều do vây
cánh của ông Thọ quản lý .
Bài của Hồ Văn " Về
cái gọi là ' CÁC NGHỊCH LÝ ' của XHCN " thì không có gì mới
trong lý luận. Như ông Trần đức Thảo , tác giả coi những nghịch
lý là những mâu thuẫn thúc đẩy sự phát triển của các quá trình
xã hội ; chỉ các nghịch lý của chế độTư bản "đã trưởng thành ,
thậm chí già nua" mới đòi hỏi phải thay đổi chế độ (!) .
Có một đoạn đáng lưu ý
trong bài viết của Hồ Văn là đoạn về vấn đề trí thức :
" Trong độ ngũ Đảng 2,1 triệu
đảng viên hiện nay có hơn 30% là trí thức. Các nhà trí thức lớn
ngoài Đảng đều đi theo Đảng. Tóm lại , Đảng đã thu hút được hầu
như toàn bộ, trí tuệ của dân tộc vào công cuộc xây dựng chủ
nghĩa xã hội ". Có lẽ Hồ Văn hiểu trí thức là người học hết
trung học , chứ không phải là thành viên của giới thí thức , văn
nghệ sĩ , có tự do tư tưởng , sáng tạo , độc lập về xã hội và
chính trị như ở các nước dân chủ. Nhận định của ông hoàn toàn
trái ngược với nhận xét của ông Phan đình Diệu , một trong những
Phó Viện trưởng Viện Khoa học Việt nam.
Trong trả lời phỏng vấn của ông
Stein Tonnesson , một nhà sử học Na-uy , vào đầu năm 1993 , ông
Diệu , khi bàn về trí thức Việt nam đã kết luận " hiện nay
Việt nam chưa có một giai cấp trí thức ". Tôi xin trích một
vài dòng trong câu trả lời khá dài của ông Diệu để cho rõ hơn :
" Trái ngược với nền giáo dục tại Pháp , chế độ XHCN đào tạo ra
những chuyên viên hơn là những trí thức. Chúng tôi có nhiều nhà
toán học , nhà vật lý học , nhà sinh học , kỹ sư...và bây giờ
thêm nhiều nhà kinh tế.Nhưng chưa bao giờ họ được học để suy
nghĩ về các vấnđề của xã hội. Đảng nghĩ hộ cho mọi người. Ý thức
chính trị của các chuyên viên nói chung là yếu".( Diễnđàn số 20
, tr.10 ).
Bây giờ tôi xin sang một
loại bài khác , và xin bắt đầu bằng bài "Vấn đề đấu tranh
giai cấp" do Hoàng Văn viết ; trong đó tác giả lặp đi lặp
lại những lý luận thô thiển mà ông ta cho là của Mác-Lênin nên
tôi không dám nhắc lại ở đây. Đặc điểm là bài để ở trong mục "
Đối thoại-phê phán " của tờ báo lại chỉ gồm những vu cáo
,đe dọa trắng trợn , không có gì là đối thoại phê phán cả . Tôi
xin trích : " Nếu các nhà lý luận mới mà tự tách mình ra khỏi
hàng ngũ những người lao động để biện hộ cho sự áp bức của những
người bề trên ấy ,thì xin các nhà lý luận mới tha lỗi , chúng
tôi cũng đành phải đối xử đúng mực với các vị như yêu cầu đòi
hỏi của quy luật đấu tranh giai cấp mà thôi . Và trong cuộc đấu
tranh vĩ đại này , chắc các vị cũng chẳng ưa gì lắm cái khí thế
xông lên trời của quần chúng lao động ".
Một đoạn khác : " ở
nước ta , những nhà lý luận mới cũng đã ăn phải bả của kẻ thù ,
nên đã rùm beng hoặc ngấm ngầm đả kích lại Đảng ta , cho rằng
Đảng ta áp dụng học thuyết về giai cấp và đấu tranh giai cấp nên
để cho xã hội ta lộn ngược đầu (!) và nghèo đói (!) và sinh ra
chuyên quyền độc đoán (!). Từ đó họ yêu cầu phải từ bỏ đấu tranh
giai cấp , phải từ bỏ chuyên chính vô sản (!)".
Về trình độ lý luận của Hoàng
Văn , tôi xin trích một đoạn tiêu biểu : "Nhiều nhà nghiên
cứu kinh tế-xã hội đã nhận thấy rằng , gần như mọi sáng kiến mới
đều là kết quả của những cuộc xung đột giữa công nhân và các nhà
kinh doanh , rằng sau mỗi cuộc bãi công mới tương đối lớn , thì
lại xuất hiện một loạt máy mới nào đó ". Xin miễn bàn.
Bài của Tam Giang với nhan
đề " Trước hết là trí tuệ nào " là một bài viết nhảm nhí
, không đứng đắn . Bài của Hà Sĩ Phu không được phép đăng , tác
giả được Bộ Nội vụ mời 'tiếp kiến' , bị bao vây kinh tế , thế mà
Tam Giang giả vờ như không biết , gọi Hà Sĩ Phu là " người
tàng hình " , " người phát ngôn trong bóng tối " , có
ý trách Hà Sĩ Phu thiếu can đảm , thiếu trách nhiệm , thiếu "
tinh thần bình đẳng và trao đổi dân chủ ". Rõ là " vừa
đánh trống vừa ăn cướp !". Không hiểu Tam Giang có ý niệm gì
không về dân chủ và bình đẳng ?Hơn thế nữa , ngoài chuyện nói
dối ,Tam Giang không ngần ngại xuyên tạc "Còn ở nước ta hiện nay
lại xuất hiện một 'sĩ phu ở ẩn' đã tỏ ra chẳng những
thiếu dũng cảm và trách nhiệm khoa học mà còn có thái độ cao
ngạo hơn cả E.During vì đã coi nếp suy nghĩ của mọi người
cùng thời là chưa lôgích , hay nói cụ thể hơn là đã coi mọi
người khác là ngu dốt". Cách viết của Tam Giang thì có thể hơn
cả Hoàng Văn ở tính "anh chị" , còn về mặt lý luận thì có le
"kẻ tám lạng, người nửa cân".
Bài cuối cùng mà tôi muốn
giới thiệu với bạn đọc là tài liệu 32 trang của Ban Tư tưởng Văn
hóa Trung ương Đảng CSVN , xuất bản tại Hà nội năm 1990 với nhan
đề "Nêu cao tính chiến đấu , chống mọi hoạt động phá hoại về
tư tuởng". Tài liệu này tập trung các luận điểm để kết án
các tư tưởng không "chính thống" , trong đó bài của Hà Sĩ Phu ,
mặc dù không được nêu tên , là mục tiêu chính. Đây là một tài
liệu học tập chính trị cho đảng viên để chống lại các xu hướng
đòi "đổi mới" chính trị mà Đảng gọi là đòi "dân chủ cực đoan"
(!). Tính chất thống trị về tư tưởng , hay đúng hơn : công an
trị về... tư tưởng ,toát ra ngay từ nhan đề của phần thứ nhất :
"Tình hình hiện nay trên lãnh
vực an ninh tư tưởng". Trong phần này Đảng khẳng định vai
trò rất quan trọng của tư tưởng và liệt kê trong cả trang những
kẻ thù , cho cùng vào một loại từ những Việt kiều đã dám ký
những "tâm thư" , "thông điệp" , "thông báo" , đến hầu như toàn
bộ những báo chí , tổ chức hải ngoại mà Đảng gán cho tội "do Đế
quốc lãnh đạo và nâng đỡ "(!). Những nghịch lý XHCN theo Hà Sĩ
Phu được trích đăng ở phần thứ hai dưới đề tài " Kiên quyết
đấu tranh chống các luận điệu thù nghịch , các quan điểm sai
trái". Sau đó Ban tư tưởng văn hóa trung ương phán rằng
những nghịch lý nêu ra bởi Hà Sĩ Phu chỉ là " những mâu thuẫn
thường thấy , thường xảy ra và luôn luôn tồn tại ở mức độ,qui mô
khác nhau trong xã hội ". Tiếp theo đó các quan chức tư tưởng
viết " Chúng ta có thể dẫn ra vô số nghịch lý , thí dụ như hệ
thống triết học tiêu biểu cho thế giới quan khoa học , vôthần
nhưng lại thừa nhận tự do tín ngưỡng ; hệ thống tiêu biểu cho
việc giải phóng phụ nữ , nam nữ bình quyền , bình đẳng nhưng vẫn
có những ông chồng đánh vợ..." Lập luận ngây ngô ở đây có thể
giải thích được bằng nhiều cách. Cách đúng đắn nhất có lẽ là các
quan chức cố tình lẫn lộn coi các nghịch lý tày trời của XHCN
như là các trò đùa vừa để phù hợp với trình độ của đa số đảng
viên vừa để lờ đi không nói tới nữa .
Nhưng cách viết đã bộc lộ tinh
thần coi thường tự do tín ngưỡng , coi thường phụ nữ và có lẽ
coi thường cả đảng viên chỉ vì họ là cấp dưới . Lối viết để "ngu
hóa" đảng viên này vẫn do căn bệnh nói dối (nghịch lý
thứ hai của Hà Sĩ Phu) vì nó hoàn toàn trái ngược với những
lo âu thực sự của Đảng về những vấn đề tương tự thuộc lý luận
, tư tưởng của XHCN . Thắc mắc , lo âu này bộc lộ rõ rệt
trong bài nói chuyện (chắc không được phổ biến) của ông Đặng
Quốc Bảo , trưởng ban khoa giáo trung ương , tại ban khoa giáo
thành ủy ngày 26 tháng 5 năm 1988. Các phần nói về đấu tranh
giai cấp , vai trò lãnh đạo của đảng Cộng sản...vẫn chỉ gồm
những kinh điển , lý luận có vẻ khoa học nhưng dựa trên những
căn bản hoàn toàn sai lệch. Đảng thấy cần phải "Chấn chỉnh và
tăng cường lãnh đạo, quản lý báo chí và xuất bản". Đảng vẫn
tự cho mình vai trò cách mạng tiền phong , với các đảng viên
tiêu biểu cho những thành phần ưu tú nhất của dân tộc...Trong
khi đó,càng chuyên chính lâu đời Đảng càng thoái hóa, trong Đảng
bây giờ đa số là những kẻ thời cơ, lợi dụng. Tôi nghĩ là những
điều đó đã hiển nhiên nên xin không bàn tới nữa .
Bài "giới thiệu" trên đây tôi
viết để bày tỏ lòng cảm phục đối với Hà Sĩ Phu và cũng là để
"đền bù phần nào những thiệt thòi của tác giả" trên bình diện tư
tưởng vì ông đã bị xuyên tạc , chụp mũ mà không có quyền được
trả lời .
V.T.H
5) Đọc " đôi điều suy nghĩ " của
Hà Sĩ Phu.
Phạm Ngọc Lân - Thông luận 66 -
tháng 12.93
" Tôi tên thật là
Nguyễn Xuân Tụ , sinh ngày 22-4-1940 tại Hà Bắc , là phó tiến sĩ
Sinh học , công tác tại Viện Khoa học Việt nam ". Một lời tự
giới thiệu thật đơn giản, gần như mở đầu của một bản tự khai .
Hà Sĩ Phu đưa nó ra như một tiền đề : tôi đứng dưới ánh mặt
trời để nói lên những điều tôi cho là phải , dù những điều đó có
gây khó khăn phiền phức cho tôi .
"Đất nước ta đang độ
chuyển mình , cần sự góp sức chung lòng của mọi công dân. Tôi
không có khả năng gì , cũng xin thành tâm đóng góp phần mình
bằng đôi điều suy nghĩ . Trong mười điều nói ra , chỉ mong may
mắn có một điều dùng được".
Nhà xuất bản TIN ở Paris vừa
cho ra đầu tháng 11 vừa qua tập tài liệu "Hà Sĩ Phu - Đôi
điều suy nghĩ của một công dân " gồm bài chính vừa được viết
vào những ngày tháng 5-1993 , cùng một số bài khác của Hà Sĩ Phu
.
Cách đây vài tháng Hà Sĩ Phu
được đôc giả biết đến khi bài "Dắt tay nhau..."đượcphổ
biến ở ngoài nước . Đầu đề của tiểu luận này gợi cho ta hình ảnh
đôi trai gái dắt tay nhau dung dăng dung dẻ trên bờ hồ Xuân
Hương của xứ Đà lạt thơ mộng là thành phố nơi tác giả cư ngụ .
Nhưng dù hình ảnh đó có thực sự gợi ý để Hà Sĩ Phu dùng trong
đầu đề chăng nữa thì chúng ta cũng không thể xem đây là một bản
văn lãng mạn , vì tác giả thêm vào ngay sau đó "đi dưới
những tấm biển chỉ đường của Trí tuệ ". Trí tuệ với
chữ T hoa báo hiệu trước khuynh hướng " duy ly" của tác
giả.
Thật vậy, để đối lại cách
phân cực "duy vật-duy tâm" mà người Cộng sản dùng làm nền tảng
cho lý luận của họ , Hà Sĩ Phu đã phát minh ra các khái niệm "duylý
- duy tín - duy lợi" : "Để phân định điều phải và quyết
định thái độ cũng như hành động của mình , con người có ba thứ
căn cứ : tri thức , lòng tin , và quyền lợi . Luôn lấy tri
thức,lấy khoa học làm căn cứ , đó là chủ nghĩa DUY LÝ , cái gì
trái với những quy luật khách quan mà mình nhận thức được thì
không chấp nhận . Luôn lấy lòngtin làm căn cứ là chủ nghĩa DUY
TÍN , cái gì trái với những điều mình tin, mình cho là thiêng
liêng thì không chấp nhận. Luôn lấy lợi ích làm căn cứ là chủ
nghĩa DUY LỢI , cái gì trái với lợi ích của mình hay của những
người chung lợi ích với mình thì không chấp nhận".
Người đọc có thể đồng ý hay
không đồng ý với những ý kiến của tác giả , nhưng cách lý luận
có lớp lang , đi đôi với một giọng văn nhẹ nhàng dễ đọc, có sức
hấp dẫn , đã là một nguyên nhân thành công của Hà Sĩ Phu.
Tác giả đặc biệt gợi được sự
chú ý bằng cách nêu bật những điểm thật cụ thể để dùng trong lý
luận của mình . Bài " Dắt tay nhau..." mở đầu bằng chín
nghịch lý giữa lý thuyết tuyệt hảo và thực tiễn tồi tệ trong chế
độ xã hội chủ nghĩa : "Hệ thống dân chủ gấp triệu lần lại
vướng mắc chính vấn đề dân chủ...". Trong bài " Biện
chứng vàngụy biện trong công cuộc đổi mới" sáu ngụy biện
lại được nêu ra làmđiển hình ,và Hà Sĩ |