|
Câu đối
Tết con Hổ Hà Sĩ Phu
Kiếp
HỔ vinh và nhục
Hổ vốn ở tận rừng sâu nhưng mối liên quan đến con người thì
ít dã thú nào bì kịp. Vì Hổ đồng nghĩa với sức mạnh, với bạo lực, bạo quyền. Ở
nơi rừng rậm thì bạo quyền làm nên chức tước. Sư tử nguyên là Chúa Sơn lâm,
nhưng nòi giống “hào kiệt” này đã dần “hao kiệt”, Hổ là cấp phó tự đề bạt mình
lên cấp trưởng đương nhiên. Con người hồng hoang xưa vốn là “Con” nên cũng khát
khao những thứ bạo lực và “vinh quang” ấy lắm.
Chúa Sơn lâm rất kỵ văn minh chẳng thích gần người, nhưng
con người cứ sùng kính đưa Hổ vào đời sống của mình, tôn là Ông Hổ hay Ông Ba
mươi (Mối hữu nghị này xem ra cũng là hữu nghị một chiều). Khát khao sinh ra sợ
sệt và sùng bái. Sáng dậy, thấy quanh nhà có vết chân “lạ” của Hổ thì xì xào
“Đêm qua Ông về , Ngài về!” (mặc dù “Ngài” về để bắt lợn!). Tên của Hổ chỉ dùng
vào việc tôn kính, tướng võ oai phong gọi là Hổ tướng, cha con cùng tài giỏi là
“Hổ phụ sinh Hổ tử”....
Nhưng ở đời, cao nhân tất hữu cao nhân trị
(huống chi “cao Hổ”). Con người dần văn minh lên, có vũ khí, có mưu mẹo
để săn bắt Hổ thì danh tiếng xưa kia lại trở thành đại họa cho Chúa Sơn lâm. Bộ
da Hổ rất đẹp rất oai thì phải lột da làm thảm trải nơi trướng gấm. Xương Hổ tạo
nên sự khỏe mạnh thì phải nấu thành cao. Răng Hổ thì phải vặn ra, đem mài từng
chút làm thuốc chữa đau bụng. Vuốt hổ bị bóc ra thành vật trang sức trước ngực
những chàng trai muốn bộc lộ tính dũng mãnh của mình. Kể sao hết nỗi tang thương
!. Sức mạnh hoang dã là thứ tốt nhất để con người lợi dụng.
Thân đã bại thì danh cũng liệt. Hổ chẳng còn uy vũ thiêng
liêng gì, “Chúa” nay bị nhốt vào chuồng làm cảnh để thu tiền du khách. Xác Hổ
thì bỏ hết ruột gan, nhồi bông bày nơi khảo cổ, cho loài người chiêm ngưỡng như
chiêm ngưỡng một trong những loài “tiền bối” của mình. Cái gì xấu thì dành cho
Hổ, người ta chửi rủa nhau “Ăn như Hổ đói”, “Đồ Hổ vồ”. Hổ thành biểu tượng cho
sức mạnh tàn ác, luật rừng dã man. Ngôn ngữ Việt nam càng làm mất danh dự cho
loài Hổ, nào là Hổ thẹn, đứt thần kinh Xấu Hổ. Trong văn chương, viết “Hổ không
biết Hổ” là mượn tên loài Hổ chửi bọn người tham tàn vô sỉ . Nếu hiểu tiếng Việt
và có thần kinh xấu hổ thì chắc Hổ phải tủi hổ, chui xuống lỗ nẻ mà chết. Nhưng
cũng may cho Hổ, không chết, vì bạo lực và sự hổ thẹn nào có mấy khi song hành !
Nhưng nỗi bất hạnh nhất của Hổ phải kể dến trò đấu Hổ
quyền. Cho Hổ đấu với voi, nhưng “Voi được đi lại tự do, còn hổ bị buộc bằng
sợi xích cột vào cái cọc đóng chắc chắn ở giữa đấu trường và bị cắt bỏ nanh
vuốt, cốt biến Hổ thành vật tế thần cho voi tập luyện. ” (!).(Đây là kiểu “Trói
tay đối thủ rồi thách đấu” – Bùi Tín).
Theo bài Hổ Quyền trong cuốn "Quần thể di tích Huế",
tác giả Phan Thuận An, NXB Trẻ 2007, trang 293-299, tả cảnh một trận Hổ quyền
dưới triều Thành Thái như sau:
Voi cái bước vào đấu trường có vẻ hiên ngang, đi qua đi
lại trước mặt cọp không một chút sợ hãi, vua Thành Thái khen: "con này can đảm
lắm". Nhưng bỗng chốc, cọp nhảy lên trán voi, voi hất mạnh, cọp rơi xuống. Cọp
lại nhảy lên bấu vào chỗ cũ. Voi tức giận, rống lên, vụt chạy đến dùng đầu đẩy
mạnh cọp vào thành đấu trường, dùng sức mạnh ngàn cân vừa húc, vừa ép thật sát.
Khi voi ngẩng đầu lên, cọp té xuống đất, voi dùng chân chà cọp đến chết...
Trận Hổ quyền đẫm máu nhất là vào năm 1750, ở cồn Dã Viên
trên sông Hương, lần lượt 40 con voi đã giết chết 18 con Hổ một cách khủng khiếp
tương tự như thế.
Âu cũng là “sinh ư nghệ tử ư nghệ”, không cậy mình có sức
mạnh vô địch làm Chúa Sơn lâm, mặc sức chén thịt hươu nai, trâu bò thì Hổ đâu
có vinh dự chọn làm vật tế thần và bị đẩy vào cảnh thê lương như vậy? Thật rõ
oan oan tương báo.
Ba mươi Tết CANH DẦN này, theo phong tục, TRÂU phải bàn
giao quyền cho HỔ, HỔ tiếp quản quyền bính chi phối thế gian. Lòng ta không
khỏi bồi hồi. nghĩ về con HỔ, để vừa ca ngợi, vừa sợ, vừa ghét, vừa thương. Trời
sinh cái kiếp CỌP sao đa đoan, lúc vinh là thế mà lúc nhục là thế !.
HỔ lên ngôi thì TRÂU phải tán loạn mà chạy mất dép (mất
guốc chứ!). HỔ và BÁO liệu có là cặp bài trùng? HỔ lên ngôi thì họ nhà BÁO ra
sao? Tôi cứ nghĩ lan man vậy mà nên mấy Câu đối Tết nôm na này, để cùng bạn bè
dăm ba phút vui vui trong ngày Tết.
Câu
đối Tết con HỔ
Câu đối 1:
(Cuộc Đổi mới của Trâu và Hổ)
* TRÂU men Lề
phải vô chuồng cũ !
* HỔ cứ Luật
rừng giữ thói xưa !
Câu đối 2:
(Quan hệ Trâu và Cọp)
* TRÂU theo lề
phải... vô chuồng CỌP !
* CỌP cứ luật
rừng... chén thịt TRÂU !
Câu đối 3: (Về
2 chữ CANH-DẦN)
*CANH CÁNH những lo
niềm nước mất !
* DẦN DẦN phải gỡ
nỗi dân đau !
Câu đối 4: (Chơi chữ
Hổ-Báo-Hùm-Beo)
* Rỡn bác Hổ, mình ra tờ nhật Báo!
* Vuốt râu Hùm, ta tạo tấm da Beo!
(Tấm da Beo lốm đốm như Ác với Thiện, như Phải và Trái xen nhau
)
Câu đối 5: (
Quan hệ tay tư giữa Trâu-Hổ-Cuội-Bờm)
* BỜM cưỡi lưng TRÂU,
sừng vênh vểnh ra chiều tự đắc !
* CUỘI mang tính HỔ ,
vuốt thập thò coi bộ hiền khô !
Câu đối 6:
(Vịnh nước cờ BỐN TỐT sang sông)
* Đêm ba mươi,
pháo nổ ngang trời,
ông
ba mươi tiếp quản,
dân thấp thỏm,TRÂU chạy đằng TRÂU!
* Mẹo bốn tốt,
cờ tàn hết nước,
địch bốn tốt sang sông ,
tướng khốn cùng, HỔ không
biết HỔ?
( Dân gian còn gọi Hổ là “ông Ba mươi”.
Dân chơi Cờ tướng có câu : “Cờ tàn đấm
tốt” và “Tốt nhập cung, tướng khốn cùng”)
***
Mời
đối Tết Canh Dần
Mời đối 1:
* Đêm đến tàn CANH, DẦN sẽ
sáng !?
Mời đối 2:
(Tặng những nhà BÁO còn đau đáu một niềm HỔ thẹn)
* HỔ-BÁO tương phùng, năm
của HỔ hãy là năm của BÁO !
Mời đối 3:
* NHÂN quyền đâu phải HỔ
quyền,
trói đối thủ, lại giữ quyền thách đấu ?
( Hổ quyền
có 4 nghĩa khác nhau: 虎圈Chuồng
nuôi hổ,虎圈 cuộc đấu voi-hổ,
虎拳thế võ bắt chước hổ,
虎權quyền của hổ. Về cuộc đấu
Hổ quyền xin xem bài viết bên trên)
Cung
chúc Tân Xuân
Hà Sĩ Phu
Kính thưa
quý vị,
Chúng tôi
xin trân trọng giới thiệu đến quý vị thư viện Online Tiến Sỹ Hà Sĩ Phu
Ý niệm hình
thành một thư viện online dành cho tiến sỹ Hà Sĩ Phu phát khởi
khi chúng tôi nhận thấy nhà nước Việt Nam cố tình triệt hạ những trí
thức có tấm lòng ưu tư
về
nhân tình,
về
quốc sự như
tiến sỹ Hà Sĩ Phu, tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang và nhiều trí thức văn nghệ
sỹ khác ở Việt Nam.
Riêng đối
với tiến sỹ Hà Sĩ Phu, nhằm hủy hoại các công trình biên khảo của Ông,
nhà cầm quyền cộng sản
chẳng những đã huy
động báo chí và một đội ngũ lý luận đông đảo (kể cả triết gia Trần Đức
Thảo) để công kích các bài viết của ông hơn một năm trời, mà còn
bỏ tù Ông,
quản
chế Ông, bao vây
và canh giữ Ông bao
nhiêu năm nay. Ông
không có tội gì
ngoài “tội” đã
vắt óc suy
nghĩ và
dũng cảm
trình bày
một cách rất
thuyết phục
những suy nghĩ của
mình
trên trang giấy,
gởi đến
bạn bè
thân thiết,
gởi đến những
người Việt Nam trong và ngoài nước có cùng mong ước tìm sinh lộ cho đất
nước trước cơn lốc phá sản của
một
chế độ đã
thoái hóa
cả về tư tưởng, về tổ chức quốc gia
và về con người. Với khả năng trí tuệ cuả Ông, Ông còn còn
có thể đóng góp nhiều hơn cho đất nước. Lẽ ra, nhà nước phải trân trọng
các đóng góp ấy, nhưng ngược lại suốt trong hàng chục năm qua, nhà nước Việt
Nam đã cố tình triệt hạ Ông và bao vây Ông để
Ông trở thành một người bị
lưu đày trên chính quê hương mình.
Từ vị thế cuả
thế hệ lớn lên sau chiến tranh,
tuy không tham dự
vào bất cứ một bên nào của cuộc chiến để phải mang sẵn một thành kiến
thiên vị , song
chúng tôi
kịch liệt lên án hành động triệt hạ trí thức, hủy diệt
những
sản phẩm tinh thần của dân tộc . Chúng tôi muốn tất cả các công trình tư
tưởng và biên khảo của mọi thời đại cần được duy trì và bảo quản để các
thế hệ sau có tư liệu
mà tham khảo, tra
cứu, để
nhìn lại lịch sử một cách khách quan và trọn vẹn.
Thiết lập
thư viện Hà Sĩ Phu không
hẳn là
chúng tôi đã
đồng ý
hoàn toàn với
những
tư tưởng và ý kiến của Ông.
Chúng
tôi chỉ đơn
giản là
muốn bảo vệ
quyền được phát biểu của
Ông,
một trí thức đã có một tư duy độc lập và khá hệ thống, cả trong lý luận
và trong văn học.
Triết gia Pháp Voltaire (*) của thời đại Khai Sáng
ở thế kỷ thứ 18 đã nói: “Tôi có thể không
đồng ý những điều anh nói nhưng tôi có thể chết để bảo vệ quyền anh được
nói những điều đó” (I disapprove of what you say, but I will defend to
the death your right to say it).
Quyền
được nói khác,
một
quyền sơ đẳng nhất và cơ bản nhất của dân chủ,
thiết
nghĩ
đó
không chỉ
là mơ
ước của chúng tôi
mà bất cứ
một nhà nước
“của dân do
dân và vì dân” nào cũng phải mơ ước như vậy,
dù cho
người phát
biểu là ai và đứng về phía nào.
Chúng tôi cám
ơn Tiến sỹ Hà Sĩ Phu đã cho phép chúng tôi được thiết lập
Thư
viện Hà Sĩ Phu Online
sau nhiều ngày và nhièu lần trao đỏi để thuyết phục. Vì
khó
khăn liên lạc do hiện nay Ông vẫn bị bao vây nên có thể có nhiều thiếu
sót về nội dung, chúng tôi hy vọng có thể khắc phục các thiếu sót này
trong thời gian tới.
Chúng tôi cám
ơn các trang nhà đã có các bài viết của Tiến sỹ Hà Sĩ Phu mà chúng tôi
đã sao chép để đưa vào thư viện.
Sau hết,
chúng tôi cám ơn trang nhà
Đối Thoại
Online đã bảo trợ và khuyến khích chúng tôi thực
hiện Thư viện này cũng như những thư viện khác dành cho các nhà trí thức
và văn nghệ sỹ bị nhà nước và đảng CSVN
bao vây và
đàn áp.
Xin kính mời
quý vị vào thăm thư viện Hà Sĩ Phu
Trân trọng,
Phan Đồng Sậy
Nhóm yểm trợ
Email Nhóm yểm trợ: pdongsay@yahoo.com
Email Thư Viện Hà Sĩ Phu: thuvienhsp@yahoo.com
(*) Francois-Marie Arouet (21
November
1694 –
30 May
1778) còn được biết đến bởi bút danh
Voltaire, là một nhà văn thuộc thời đại Khai Sáng người Pháp, nhà
tiểu luận, nhà thần luận và một nhà triết học.
Voltaire
nổi tiếng nhờ tài lý luận sắc bén, những tác phẩm triết học, và là một
người bênh vực cho quyền công dân, trong đó có quyền tự do tôn giáo và
quyền được xét xử công bằng trước pháp luật. Ông còn là một người ủng hộ
tích cực cho cải cách xã hội mặc dầu có nhiều luật kiểm duyệt khắc khe
tại Pháp và những người vi phạm sẽ bị lãnh án rất nặng nề. Là một nhà
tranh luận trào phúng, ông thường dùng các tác phẩm của mình để phê bình
các ý thức hệ của nhà thờ và các cơ quan chức quyền thời ấy. Voltaire
được xem là một khuôn mặt có nhiều ảnh hưởng thời bấy giờ.
LÝ LUẬN
VĂN HỌC
BÌNH LUẬN
PHỎNG VẤN
VỤ ÁN LIÊN QUAN
TIỂU SỬ
NHÓM ĐÀLẠT
BÀI MỚI
|